Có 12 tháng một năm…30 ngày một tháng…7 ngày một tuần…24 giờ một ngày…60 phút một giờ…Nhưng chỉ có một là em thôi trong đời anh.
Tình yêu là gì? Người không thích gọi là trách nhiệm. Người chơi bời gọi là game. Người không có gọi là giấc mơ. Người hiểu biết gọi là số phận. Còn anh, anh gọi tình yêu là em.
Nếu chỉ cần nhắm mắt lại là có thể tránh được tình yêu thì anh sẽ không một nháy mắt vì không muốn để mỗi giây trôi qua đánh mất tình yêu từ em
Anh ước là giọt lệ trên mắt em, để lăn tròn trên má và đọng lại trên môi em. Nhưng anh không bao giờ muốn em là giọt lệ trong mắt anh vì anh sẽ đánh mất em ngay mỗi lần anh khóc.
Khi trời mưa, em chẳng thấy mặt trời nhưng mặt trời vẫn ở đó. Hi vọng chúng ta cũng như thế. Chúng ta không thường xuyên nhìn thấy nhau nhưng chúng ta vẫn nghĩ về nhau
Có những lúc anh chẳng thể cười được nữa, đừng lo lắng cho anh nhé, anh biết mình phải làm gì. Anh chỉ cần nhìn vào một góc và nghĩ về em. Chẳng ai có thể làm cho anh hạnh phúc như em cả.
Ôi anh quên mất tên em rồi. anh gọi em là “người yêu” nhé! Nếu em cũng quên tên anh luôn, thì cứ gọi anh là “người yêu”
Nếu em cảm thấy cô đơn và em nghĩ chẳng có ai để yêu, để nâng đỡ, lắng nghe hay biểu lộ sự quan tâm, em hãy lưu lại tin nhắn này và mỗi lúc đọc, nó sẽ gợi cho em nhớ em là một phần của anh và anh không bao giờ xa em cả.
Anh sợ nhắm mắt lại vì anh sẽ nghĩ tới em. Anh sợ mở mắt ra vì anh sẽ nhìn thấy em. Anh sợ cử động đôi môi vì anh sẽ nói về em. Anh sợ lắng nghe vì trái tim anh đang thúc nhịp vì em.
Mỗi khi anh nghe thấy chuông báo tin nhắn, anh luôn hy vọng là của em. Điện thoại của anh có thể hạn chế bộ nhớ nhưng trái tim anh chẳng khi nào thiếu chỗ dành cho em .
Nếu em ghét anh, hãy dùng cung tên bắn anh nhưng đừng nhắm vào trái tim anh em nhé. Vì em luôn ở nơi đó!
Anh cho em mượn bờ vai để em gục đầu khóc, mượn đôi tai để lắng nghe, đôi tay để em xiết chặt, đôi chân để đi cùng em. Nhưng anh không thể cho mượn trái tim mình vì nó đã thuộc về em mất rồi!
Một nụ hôn chỉ là một nụ hôn cho tới khi em tìm thấy người em yêu. Một cái nắm tay chỉ là một cái nắm tay khi em tìm thấy người mà em luôn nghĩ đến. Một giấc mơ mãi chỉ là giấc mơ cho tới khi nó thành sự thật. Và tình yêu chỉ là lời nói cho tới khi anh nghe thấy nó từ em.

Nếu chỉ cần nhắm mắt lại là có thể tránh được tình yêu thì anh sẽ không một nháy mắt vì không muốn để mỗi giây trôi qua đánh mất tình yêu từ em
Anh ước là giọt lệ trên mắt em, để lăn tròn trên má và đọng lại trên môi em. Nhưng anh không bao giờ muốn em là giọt lệ trong mắt anh vì anh sẽ đánh mất em ngay mỗi lần anh khóc.
Khi trời mưa, em chẳng thấy mặt trời nhưng mặt trời vẫn ở đó. Hi vọng chúng ta cũng như thế. Chúng ta không thường xuyên nhìn thấy nhau nhưng chúng ta vẫn nghĩ về nhau
Có những lúc anh chẳng thể cười được nữa, đừng lo lắng cho anh nhé, anh biết mình phải làm gì. Anh chỉ cần nhìn vào một góc và nghĩ về em. Chẳng ai có thể làm cho anh hạnh phúc như em cả.
Ôi anh quên mất tên em rồi. anh gọi em là “người yêu” nhé! Nếu em cũng quên tên anh luôn, thì cứ gọi anh là “người yêu”

Anh sợ nhắm mắt lại vì anh sẽ nghĩ tới em. Anh sợ mở mắt ra vì anh sẽ nhìn thấy em. Anh sợ cử động đôi môi vì anh sẽ nói về em. Anh sợ lắng nghe vì trái tim anh đang thúc nhịp vì em.
Mỗi khi anh nghe thấy chuông báo tin nhắn, anh luôn hy vọng là của em. Điện thoại của anh có thể hạn chế bộ nhớ nhưng trái tim anh chẳng khi nào thiếu chỗ dành cho em .
Nếu em ghét anh, hãy dùng cung tên bắn anh nhưng đừng nhắm vào trái tim anh em nhé. Vì em luôn ở nơi đó!
Anh cho em mượn bờ vai để em gục đầu khóc, mượn đôi tai để lắng nghe, đôi tay để em xiết chặt, đôi chân để đi cùng em. Nhưng anh không thể cho mượn trái tim mình vì nó đã thuộc về em mất rồi!
